U23 châu Á là giải đấu của những màn trình diễn chứ không phải của kết quả

Chuyên gia Scott McIntyre của FOX Sports Asia sẽ phân tích lí do tại sao Giải U23 châu Á nên được đánh giá về những màn trình diễn và tiềm năng của nó hơn là kết quả.

Trước hết chúng ta hãy bắt đầu với bài học về liên kết khu vực. Cho dù người hâm mộ và các nhà phê bình có thích hay không thì Australia đã và vẫn đang là một thành viên của Liên đoàn bóng đá Đông Nam Á trong nửa thập kỷ qua.

Rõ ràng họ đã thuộc ASEAN khi đứng đầu bảng ở ‘Giải U22 châu Á’ vào năm 2014. Do đó, hãy dừng sự tranh luận vô nghĩa – nhất là các phóng viên – rằng Malaysia là đội tuyển đầu tiên của Đông Nam Á vượt qua vòng bảng.

Chúng tôi không nói đến vị trí địa lý – và nếu có thì người ta cũng phải giải thích tại sao Indonesia được coi là một phần của ‘Đông Nam Á’ còn Papua New Guinea thì không – chúng tôi đang nói về các đội bóng và Úc rõ ràng là một đội tuyển của Đông Nam Á theo một nghĩa đó.

Cũng giống như những đứa con lai, bạn không thể cứ muốn thì gộp Australia vào khu vực Đông Nam Á còn không muốn nữa thì thôi. Quốc gia này đã là thành viên chính thức của AFF và là quốc gia thành viên đầu tiên tiến đến vòng knock out của giải với lịch sử tham gia ngắn ngủi (kể từ năm 2014). Hãy kết thúc câu chuyện này ở đây.

Bây giờ, chúng ta hãy đi vào điểm chính và cũng là điểm quan trong nhất. Mặc dù kết quả của Malaysia và Việt Nam ở giải đấu này đã thực sự gây choáng váng, nó vẫn chẳng mang nhiều ý nghĩa.

Hãy đợi đến 2 năm nữa, khi họ có được màn trình diễn tương tự ở Olympics 2020 thì hãy nói.

Vì vậy, những thứ không xuất hiện trong các bài phân tích chắc chắn là những lập luận logic về giải đấu này. Chất lượng của các đội không nằm ở việc thắng thua mà là phong độ của họ ở các giải đấu lớn trong tương lai.

Một trong số đó là kỳ Thế vận hội sẽ được tổ chức ở Nhật Bản hai năm tới. HLV mới của Nhật Bản là Hajime Moriyasu đã triệu tập một đội hình toàn những gương mặt dưới 20 tuổi – và họ vẫn là đội bóng thi đấu ấn tượng nhất tại vòng bảng.

Trong số các quốc gia khác, chỉ có bốn quốc gia là Thái Lan, Iraq, Ả Rập Xê-út và Việt Nam – là có ít hơn 5 cầu thủ ngoài 21 tuổi.

Phải giải thích với những người vẫn luôn nghĩ kết quả mang rất nhiều ý nghĩa rằng, bạn có thể thấy chúng tôi thậm chí còn không bàn sâu về những trận đấu trên sân cỏ. Đó chỉ là tập hợp những màn trình diễn của các cầu thủ đang có mặt tại giải đấu, những người chủ yếu đến từ các quốc gia Tây Á, nơi các giải đấu quốc nội vốn có nhiều biến động, rằng đây thực chất là sự kiện ở rất gần với việc giành quyền tham dự Olympic.

Vì vậy, để khỏi bị xem là vùi dập kỳ tích của Malaysia và Việt Nam, tôi xin đưa ra những nhân tố quan trọng trên sân đấu, những nhân tố mà tôi chưa thấy bất cứ bài phân tích nào đưa ra. Đó là những cầu thủ có khả năng tỏa sáng trong màu áo quốc gia, những người sẽ tham gia thi đấu trên đấu trường quốc tế. Họ là những người có khả năng đưa đội tuyển vượt qua vòng loại ở những giải đấu tầm cỡ.

Trách nhiệm chính của 16 HLV tại Trung Quốc trong hai tuần này không phải là chuyện thắng hay thua, mà là khám phá, huấn luyện, phát hiện và nuôi dưỡng những cầu thủ trong tương lai có thể trở thành trụ cột của đội tuyển quốc gia.

Để làm rõ hơn, bạn hãy xem xét trường hợp của một quốc gia là Việt Nam. HLV trưởng ĐTQG của họ cũng có mặt tại giải đấu này.

Hầu hết những người khác đều là những chuyên gia giàu kinh nghiệm trong việc huấn luyện đội trẻ. Nhiệm vụ chính của họ là không được để thua. Chúng ta cứ nghe truyền thông nói mãi về các kết quả thay vì những màn trình diễn.

Vì vậy, đối với những người vẫn chưa hiểu rõ, chúng tôi xin lặp lại nó một lần nữa – kết quả là không quan trọng.

Xin nhắc lại lần nữa, thứ quan trọng ở đây là những màn trình diễn – thứ được tạo nên từ nhiều yếu tố.

Tôi đã tham dự tất cả các trận ở giải đấu này. Sau mỗi trận, tôi luôn chọn ra 11 gương mặt xuất sắc nhất. Điều đáng lo ngại của Đông Nam Á là số lượng ít ỏi những ứng viên đến từ các đại diện Đông Nam Á tại Trung Quốc có thể góp mặt.

Theo ý kiến cá nhân tôi, một trong những nguyên nhân là phương pháp tiếp cận sai lầm của các HLV. Phần vì họ không có nhiều kỹ thuật, phần vì sai lầm trong chiến thuật và còn vì thiếu may mắn nữa.

Đây là một thực tế đáng lưu ý cho Đông Nam Á. Người hâm mộ và các chuyên gia đã đến theo dõi những trận đấu hẳn sẽ không thể bỏ qua tình trạng thiếu vắng các cầu thủ chất lượng, những người có thể đạt phong độ cao ở những giải đấu khác nhau.

Phần lớn, nếu không muốn nói là hầu hết, những màn trình diễn cá nhân thu hút được sự chú ý đều đến từ những cầu thủ của các quốc gia Trung và Tây Á (và một số đến từ một đất nước thậm chí không vào được đến vòng knockout là Trung Quốc). Nếu chúng ta nhìn vào kỹ vào các đội bóng của Đông Nam Á, có bao nhiêu cầu thủ – xét về cá nhân – sẽ được biết đến hoặc sẽ nâng cao được danh tiếng sau giải đấu này?

Phần lớn sẽ là các cầu thủ của Úc. Còn các quốc gia Đông Nam Á khác lại hoàn toàn được chú ý vì kết quả hoặc những thứ tương tự như chiến thuật phòng thủ chặt chẽ và chờ đợi cơ hội phản công.

Xét về những vấn đề kỹ thuật mà họ đang phải đối mặt, điều này cũng là điều dễ hiểu. Nhưng đối với những vấn đề khác, ví dụ như Việt Nam, cách tiếp này có thể gây hại cho một thế hệ trẻ tài năng và sáng tạo, một thứ vốn đã rất hiếm hoi.

TuyểnThái Lan có hậu vệ Worawut Namvech, tiền vệ Supachok Sarachat và tiền đạo Chenrop Samphaodi là những gương mặt gây được ấn tượng trong khi Daniel De Silva, tiền vệ đầy sáng tạo của Australia thực sự là nhân tố có thể tạo ra đột phá trong lối đá phòng ngự – phản công.

Trình độ kỹ thuật của Việt Nam chưa thể sánh ngang với bất cứ đội bóng nào của Đông Nam Á ở cấp độ này. Tuy nhiện, họ lại buộc phải thi đấu dưới sự “giáo huấn” nghiêm ngặt của HLV mới người Hàn Quốc (người chỉ cho họ chơi tấn công khi chuyển sang đội hình 4-4-2 trong trận đấu cuối cùng). Điều này làm suy giảm khả năng tấn công của những tài năng trẻ, giống như cách nàng Lọ Lem vẫn luôn xấu xí trước khi gặp được vị hoàng tử của đời mình.

Cuối cùng, Malaysia nên xây dựng một tượng đài cho Ong Kim Swee như một ví dụ tiêu biểu của những HLV thiếu kỹ thuật chuyên môn trầm trọng. Tỉ lệ chuyền bóng trung bình (và tổng thể) của đội bóng này là hoàn toàn nghèo nàn. Những điều như thế rất hiếm thấy trên đấu trường quốc tế. Nhờ chiến thuật phòng ngự kín kẽ và kỷ luật mà đội bóng này đã vào được vòng knock-out.

Đối với những người nghĩ rằng những điều đó không thành vấn đề thì tôi xin có chút phản đối. Bởi vì khả năng chuyền bóng thành công là yếu tố khách quan nhất cho thấy được chất lượng của đội bóng. Về thông số này, cả Việt Nam (63,7%) và Malaysia (69,8%) đều nằm thứ ba từ dưới đếm lên ở giải đấu. Họ bị những đội nằm top 3 là Australia (84,1%) và Oman (78,9%) bỏ xa. Đây là bằng chứng nữa cho thấy những yếu tố đó rất quan trọng. Nếu bạn không thể thực hiện vài ba đường chuyền chuẩn xác thì trong tương lai, bạn cũng chẳng thể nâng cao các chiến thuật của mình được.

Đội bóng đã có được một hàng thủ vững chãi nhờ hậu vệ phải Mathew Davies nhưng không ai đặt ra quan tâm về một cầu thủ sáng tạo của The Young Tigers là Safawi Rashid – một người đã để lại nhiều dấu ấn quan trọng không chỉ cho đội trẻ mà còn cho cả đội tuyển quốc gia. Anh là một trong số ít ỏi những cầu thủ có kĩ thuật tốt của bóng đá Malaysia.

Tiền vệ này là một trong những cầu thủ nổi bật tại giải đấu. Anh sẽ tiếp tục tỏa sáng và phong độ của anh nên được chú ý tới thay vì kết quả thắng thua cuối cùng của Malaysia

Hãy làm rõ điều này một lần nữa – kết quả ở giải đấu này là không hề quan trọng, thứ quan trọng thực sự là phong độ, sự phát triển và màn trình diễn của các cầu thủ sau giải đấu này là gì? Những người bỏ lơ khái niệm đơn giản này cùng các yếu tố đáng lo ngại ẩn sâu bên trong nó, sẽ gây ra hậu quả tai hại cho cả nền bóng đá trong khu vực.

Comments